Có thai với người đàn ông có vợ

     

“Tôi đo đắn vì sao bản thân lại tệ đến vậy? Tôi ko rõ sao trước khi phiên bản thân ko về tìm bé mà phải đến tận bây giờ. Thực thụ tôi là 1 trong những người người mẹ tồi, ích kỷ và luôn nghĩ đến lợi ích của bạn dạng thân", người lũ bà miền Tây chổ chính giữa sự.


Gần đây, mạng buôn bản hội tiếp tục xôn xao những câu chuyện phụ huynh tìm được con cháu thất lạc sau hàng chục năm trải qua kênh YouTube G. – chuyên kết nối tìm người thân. Vì chưng thế, bà Thùy (SN 1962, Sóc Trăng) đã tìm đến chủ kênh nhờ giúp đỡ tìm lại con trai đã cho đi từ thời điểm cách đó 30 năm.

Bạn đang xem: Có thai với người đàn ông có vợ

Mở đâu câu chuyện, bà Thùy ảm đạm rầu cho hay: “Hồi còn non dại, tôi có quen cùng yêu đương với 1 người lũ ông đã bao gồm gia đình. Song do không hiểu nhiều biết lại ưng ý nghe lời ngon tiếng ngọt bắt buộc tôi cứ sa ngã vào vũng bùn của tình yêu. 1 năm sau, tôi tất cả em nhỏ nhắn và chẳng dám trung khu sự cùng với ai, kể khắp cơ thể tình của mình.

Hơn nữa, tía tôi rất tức giận sẽ không gật đầu con gái không ck mà chửa hoang. Vì vậy tôi sẽ lén lútđợi thai được 7 tháng tuổi thì chuyển lên công ty dì ở thành phố Cần Thơ sinh sống, mong chờ ngày vỡ lẽ chum”.


*

Bà Thùy cùng nỗi đau đáu về cậu bé trai cho những người ta nuôi cách đây hơn 30 năm.

Bà Thùy sinh con tại khám đa khoa Đa khoa phải Thơ rồi trốn về đơn vị để chưa phải làm bất kể giấy tờ bệnh sinh làm sao cả. Tiếp đến bà sinh hoạt cữ tận nhà dìmột tháng ròng rồi ra quyết định bế nhỏ về quê trình cha mẹ và gia đình. Thời gian này, ai ai cũng ngỡ ngàng vị xưa ni mọi bạn đều nghĩ bà lên thành phố thao tác kiếm tiền, chứ chưa phải để sinh em bé.

“Mẹ và bà bầu trong bên biết chuyện số đông thương xót cho tôi vô vàn. Tuy vậy ba tôi lại quá cực nhọc tính, không gật đầu đồng ý chuyện đó. Tôi thấy thái độ nhất quyết của cha là nhận thấy không thể sinh sống được ở đây nên chị em và tôi đang bồng thằng nhỏ đem đi cho”, bà Thùy ghi nhớ lại.


Đưa bé về nhà phụ huynh ruột được một ngày, bà Thùy sẽ không chống chịu nổi áp lực cùng những góc nhìn dè bỉu của mặt hàng xóm. Bà đã dứt ruột dứt gan đem đứa con mình sinh ra cho những người ta nuôi. Bà bảo bà đem nhỏ đến trước cửa ngõ cổng khám đa khoa Phụng Hiệp (nay là Trung trung khu Y tế thị xã Phụng Hiệp, Hậu Giang – PV) chờ tín đồ đến... Xin.

Nhắc mang đến chuyện bởi vì sao không để nam nhi cho các chị em trong nhà nuôi chăm sóc giùm, bà Thùy giãi bãy: “Chị em nhà tôi chưa ai có gia đình thì làm thế nào dám nuôi chứ. Rộng nữa, những em cũng khờ lắm, không dám nhận vì chưng sợ bạn đời cười cợt chê. Bạn dạng thân tôi cũng không thích liên lụy đến ai, vị vậy đi mang lại con”.

Xem thêm: Chia Sẻ Kinh Nghiệm Kết Hợp 3 Phương Pháp Ăn Dặm 3 In 1, Cách Kết Hợp Giữa Ăn Đút Và Ăn Dặm Kiểu Blw

Vừa hoàn thành lời, bà Thùy nói tiếp: “Khi ấy tôi tương tự như kẻ điên bắt buộc chẳng biết được những gì cả, cứ cùng chị em ẵm bé ra đó giúp thấy ai phù hợp thì cho những người ta. Tôi nhớ lúc đó tầm lờ mờ sáng, gồm bà Hai cung cấp vé số đi qua. Bà hỏi han tôi vài câu rồi xin thằng nhỏ tuổi về mang lại vợ ck con gái vừa mất bé nuôi. Tôi liền gật đầu đồng ý giao con cho bà ấy”, bà Thùy vai trung phong sự.

Thấy người thiếu phụ miền Tây nhắc đến bà Hai, chủ kênh G.đặt ra câu hỏi: “Bà bao gồm quen biết gì bà Hai hay không?”. Bà Thùy ngay thức thì trầm ngâm: “Không! Tôi thấy người buôn bán nước sát gần đó gọi là bà Hai, làm cho nghề phân phối vé số, dáng người nhỏ dại nhỏ, tí hon gầy cùng chừng 60 tuổi (ở thời đặc điểm đó – PV). Trước khi ẵm thằng nhỏ nhắn đi về, bà có chỉ mang lại tôi nhà tại phía mặt sông đối diện bệnh viện và dặn khi nào nhớ con thì cứ gạnh thăm.

Hồi ấy, tôi ko viết thư tay gì nhờ cất hộ cho bé cả. Tôi chỉ nhớ nó có một cái bớt son cỡ ngón tay ở bên mạn sườn trái. Chắc hẳn rằng đó là điểm duy nhất để tôi có thể tìm ra nhỏ mình”.

"Tôi chỉ lưu giữ nó có một chiếc bớt son cỡ ngón tay ở bên mạn sườn trái. Chắc rằng đó là điểm duy nhất nhằm tôi rất có thể tìm ra con mình”, bà Thùy vai trung phong sự.

Sau một tuầncho con, bà Thùy dường như không kìm nén nổi nỗi ghi nhớ nhung bé trai. Bà liền mang đến nhà trọ của bà hai với mong ước được ẵm bồng, hôn hít con một chút. Ngờ đâu bữa đó con trai bà được bà Hai mang đến Vũng Tàu làm cho giấy khai sinh. Vì thế bà chỉ được gặp vợ ông xã con gái của bà Hai, tức bố mẹ nuôi của đàn ông bà.

Sau lần tìm gặp gỡ con đó, bà Thùy đã đi được biền biệt suốt rộng 30 năm trời, không một lần về tìm bé trai. Và khi vẫn ở dòng tuổi “gần khu đất xa trời”, chi phí bạc không hề nghĩa lý gì thì bà quyết định tìm gặp gỡ lại con.

Bà nhảy khóc: “Tôi đi tự bữa đó mang đến giờ mới quay lại tìm con”. Song khi shop chúng tôi hỏi đơn vị trọ của mái ấm gia đình bà nhị ở cách đây bao xa? Bà ngay thức thì bảo cách vỏn vẹn 10km tuy thế suốt bao năm bà vẫn ko đi tìm, miệt mài tìm tiền mưu sinh.

“Tôi lưỡng lự vì sao mình lại tệ cho vậy? Tôi không rõ sao trước khi phiên bản thân ko về tìm bé mà cần đến tận bây giờ. Thực thụ tôi là 1 người mẹ tồi, ích kỷ và luôn nghĩ đến lợi ích của bản thân. Mà lại tôi vẫn mong mỏi được gặp gỡ con cho dù nó bao gồm trách hờn tôi thế nào chăng nữa”, bà Thùychia sẻ.