Biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa

     
Em cũng đau, cơ mà không sao, nỗi nhức này chẳng ngấm gì với những khổ sở em đã có lần trải qua.

Bạn đang xem: Biết đâu bất ngờ em sẽ rời xa

Em đợi đợi... Chưa hẳn đợi anh... Mà là chờ xem anh sẽ đối xử với em theo phong cách nào ?

5 năm thân quen - là đồng đội thân thiết, share bao nhiêu vui buồn, em có thể vô tứ khóc trước khía cạnh anh, có tác dụng đổ đồ ăn trước phương diện anh mà lại chả hổ ngươi ngùng, kể với anh những mẩu chuyện từ nhỏ tuổi đến lớn....

Em hay trách bản thân mình nguyên nhân hay mê mải rất nhiều gã đàn ông to lớn cao, đẹp trai, nhiều có, nhẹ dàng, kính yêu và cư xử với em như 1 quý cô. Sau vài lần thuyệt vọng với kiểu đàn ông như thế, từ từ em miến nhiễm với họ cùng tự các loại họ ra khỏi danh sách những người dân làm em rất có thể rung động...

Anh nằm trong cái list ấy. Tuy thế em sẽ chẳng mảy may nghi ngại mà loại anh ra, đơn giản vì chúng mình đã quá thân mật và cùng cùng mọi người trong nhà từ hầu hết ngày anh chỉ là một trong người bình thường, chưa xuất hiện sự nghiệp rực rỡ như bây giờ, chưa nhà lầu, chưa xe hơi...Từ phần lớn ngày bản thân còn rong ruổi trên phố bên nhau bên trên hai cái xe máy, trò chuyện nói cười không dứt, từ thời điểm ngày mà em còn thổn thức khóc nói với anh tự cuộc tình thứ nhất tan vỡ...

Anh cứ thầm lặng như thế, mặt em như thế...

Em sẽ khóc và mừng đón nụ hôn của anh, té vào vòng tay anh giữ thời gian hoang mang, đau khổ khi vừa dứt một chuyện tình ko đầu không cuối, sau cả năm trời kể từ ngày anh bằng lòng theo xua em. Đêm hôm ấy em nhận ra rằng, anh hôn quá và lắng đọng và điêu luyện. Em ban đầu sợ...

Em nói chia tay. Anh ôm em vào lòng vô cùng chặt, chặt mang đến nghẹt thở với khẩn khoản nói cùng với em rằng: hãy ôm lại anh như lần trước tiên em ôm anh...

mình xa nhau, rồi lại gần nhau. Em bắt đầu trở buộc phải ích kỉ , em sợ tổn thương, sợ hãi thiệt, sợ hãi bị bầy ông phũ phàng y như các cuộc tình trước đây. Em cư xử với anh theo kiểu sòng phẳng, chỉ vui vẻ với chưa lúc nào em thừa nhận 3 giờ đồng hồ : EYA.

Em để mặc đến anh chạy theo, mặc cho anh một mình giữ đem tình yêu thương này. Mặc mang lại anh nhắn tin và hotline điện, em chỉ trả lời và gặp gỡ và hẹn hò chứ không khi nào là chủ nhân động nhắn trước mang lại anh 1 tin nhắn hay như là 1 cuộc hotline nào cả. Em luôn trong trạng thái sẵn sàng chuẩn bị ấn nút Cancel. Em luyện cho chính mình thật vô cảm để không có thể chấp nhận được 1 thằng đàn ông làm sao được phép có tác dụng em âu sầu nữa.

27 tuổi, em vô cảm và chai sạn đến nỗi em không hiểu biết nổi thiết yếu mình.

Em - mẫu con bé lãng mạn, tuyệt khóc giỏi cười, trung thực và thẳng thắn, luôn tin vào tình yêu đẹp nhất và hồ hết giá trị thủy tầm thường ... đâu rồi?

Anh vẫn luôn rộng lượng với em. Xuýt xoa chăm sóc em từ chiếc vết xước đến cái móng tay, vẫn ôm em siết chặt với hôn em say đắm... Cho đến một ngày anh uống rượu siêu say, anh bảo bị xúc phạm, bảo rằng anh ghét em thêm rất đôi lúc nghe thấy em nói rằng : vui vẻ thì cho đến với nhau, không thì vẫn nhẹ nhàng rời xa.

Em coi tình thương với anh như 1 trò game, hào hứng thì chơi, trò chơi over thì chơi lại ván khác, không việc gì bắt buộc lưu luyến. Em coi mối quan hệ giữa hai ta như tiến công cờ, em mặc định rằng em là người ngu ngơ còn anh là kẻ điêu luyện đã quá rành đường đi nước bước, em mặc định bản thân sẽ thua kém đến 99% tuy vậy sẽ vẫn tiến công cờ cùng với anh nhằm tăng màn chơi .

Xem thêm: Cách Viết Tên Liên Minh Có Kí Tự Đặc Biệt, Có Dấu, Please Wait

Mình xa nhau chừng thêm một nấc, rồi xa dần xa dần..

Trong đôi mắt anh, em tồn tại là một cô gái hời hợt, ích kỉ, chỉ biết tận hưởng thụ, ăn mặc và tiêu tiền, chỉ dấn tình yêu mà trù trừ cho...em hiểu được điều ấy dù chẳng lúc nào anh nói ra. Có một lần anh nói : sống em bao hàm tính cách mà anh không thích, tuy nhiên anh không muốn nói.

với 2 ngày anh vắng lặng tuyệt đối.

Em dẫn Bee lên Parkson coi phim, trải qua làn đường cho tất cả những người đi bộ, thấy 1 cái xe giống xe anh lướt trước phương diện em, kín tối đen- ko thấy được tín đồ trong xe, em lướt nhìn đại dương số ... đúng xe cộ anh. Anh thấy em- có thể chắn. Tuy nhiên anh vẫn im lặng, ko điện thoại, ko nhắn tin.

Ngày thứ 3 , anh gọi, từ khôn cùng sớm, 7 g sáng, em ko bắt máy.

8 am, 9am, 10 am, 11am, 1pm, 2pm,3pm...

1 ngày: gọi

2 ngày: gọi

3 ngày: sao tự dưng em cứ đổi thay mất 1 cách khó hiểu cố kỉnh nhỉ

(khó đọc có bởi 2 ngày im re của anh không :)))

Em chần chờ em đang sai xuất xắc đúng

lưỡng lự anh là cao thủ hay là chân tình.

Kẻ khờ dại dĩ nhiên chả đủ kiên trì theo xua em thọ vậy, chả hôn em và ngọt ngào đến tê đần độn như thế, chả đủ thẩm mỹ để cư xử với em như 1 quý cô như thế, chả đủ kiên trì và phớt lờ trước sự việc ích kỉ của em như thế.

Anh là kẻ điêu luyện. Bao gồm khác là anh đã tử tế cùng với em hơn vì chưng em đã từng là bạn bè của anh, có khác là anh đang mê em hơn vị em là cô nàng mà anh ước mong từ đầy đủ ngày anh còn tay trắng, tất cả khác là do em mưa nắng và nóng thờ ơ khiến cho cái tôi của anh bắt buộc thỏa mãn.

Em vẫn xếp anh vào kẻ xấu xa điêu luyện. Em xếp em là kẻ giỏi đẹp cơ mà bị cái đời khiến cho vô cảm.

Em đang rời xa anh.

Em nếm vội chiếc vị ngọt đủ rồi, em sợ hãi 2 ngày im lặng của anh sau này sẽ là 2 tuần, 2 tháng tốt nhiều không những thế nữa...

Ngẫm lại, em cũng vẫn còn đấy ngốc nghếch, non hèn và yếu ớt lắm. Em là đàn bà mà. đàn bà dù có cố bọc cho mình chiếc vỏ mạnh mẽ thì thẳm sâu trong trái tim hồn vẫn chính là sợ bị tổn hại hơn khi nào hết