Tam

     

Cô gái thân yêu! nhỏ và Huy sắp kết hôn rồi, dì cũng sắp trở thành mẹ chồng của con. Chổ chính giữa tình của dì lúc này có chút phức tạp, vì vậy dì viết phong thư này mang đến con…

Dì còn nhớ 28 năm trước, ko lâu sau khi dì sinh Huy thì đồng nghiệp mang bé gái đến chơi. Dì nói với bà ấy: “Thật ngưỡng mộ chị có thể trở thành mẹ vợ, mà em chỉ có thể trở thành mẹ chồng”.

Bạn đang xem: Tam


Bà ấy còn cười trộn trò, không suy nghĩ đã nói: “Em cứ chờ đi”.

Cảnh tượng ngày hôm đó vẫn còn như hiển hiện trước mắt, thế cơ mà thời gian trôi qua nhanh chóng, ngày lúc này cuối cùng cũng đến.

Dì tin rằng nhỏ cũng biết, giữa mẹ chồng và nàng dâu là sản phẩm công nghệ quan hệ kỳ diệu nhất đồng thời cũng là rắc rối nhất. Muốn tất cả mọi người đều vui vẻ hạnh phúc là một điều khó khăn, mà dì cũng không phải là người khéo toan tính. Khi còn trẻ dì quá mức chân thực và ngay lập tức thẳng vì vậy mới không được lòng mẹ chồng.

Cũng vì từng làm dâu mà dì hiểu rõ sự khó khăn trong mối quan tiền hệ mẹ chồng nàng dâu. Bây giờ dì thật sự ko muốn khiến mang đến mối quan liêu hệ của chúng ta trở nên bất hòa. Vì vậy dì đặc biệt muốn trò chuyện với con.

Dưới đây là vài cách nghĩ của dì, chúng ta cùng nhau tham khảo nhé.


*
Tâm tình của dì lúc này có chút phức tạp, vì vậy dì viết phong thư này cho con… (Ảnh minh họa: thoughtco.com)

Thứ nhất: Dì và chú sẽ không còn sống cùng nhị đứa

Đầu tiên dì rất cảm ơn khi con đến nhà chúng ta, kết hôn là chuyện quan trọng đối với một cô gái. Dì biết bé có nhiều sự lựa chọn, nhưng nhỏ vẫn chọn Huy, điều này nói rõ bé yêu nó cùng cũng tín nhiệm nó. Vì điều này, trong lòng dì cực kỳ cảm kích con.

Tất nhiên, đàn ông kết hôn cũng là việc quan trọng đối với chúng ta, bởi vì cuộc sống của chúng ta sẽ nạm đổi rất lớn. Từ một nhà tía người biến thành nhà bốn người. Mặc dù dì ko nỡ rời xa con trai, nhưng lại dì biết người trẻ tuổi luôn yêu thích tự do, cần có không khí của riêng biệt mình.

Nếu nhì thế hệ cùng sống bình thường dưới một mái nhà, dì sẽ trở thành bảo mẫu mỗi ngày đi chợ nấu cơm, dì cũng sẽ khó chịu mà quấy nhiễu đến cuộc sống của con, khiến bé không thoải mái, huống hồ dì cũng ko muốn trở thành một bảo mẫu.

Dì và phụ vương của Huy mấy chục năm qua khốn cùng đã nhiều rồi. Bây giờ sắp về hưu cho nên vì vậy hai người chúng ta muốn tận hưởng những năm tháng cuối đời. Chúng ta muốn đi du lịch, học vẽ tranh, hoặc có thể là học khiêu vũ…


Những năm này, vào lòng chúng ta có rất nhiều nguyện vọng, bây giờ ko thực hiện chỉ sợ khó sẽ còn cơ hội nữa. Vì vậy sau thời điểm hai đứa kết hôn, chúng ta mong muốn được sống cuộc sống của mình, làm người nhà mà lại không phiền đến nhị con.

Nếu như bé đồng ý đến nhà chúng ta chơi, nạp năng lượng cơm giỏi thậm chí ngủ lại một đêm, dì thật sự rất hoan nghênh, nhì đứa ngày nào cũng đến dì cũng ko thấy phiền. Nếu công việc của con bận rộn, hoặc vì lý vày nào đó mà không thể thường xuyên đến, dì cũng tuyệt đối không có ý kiến gì.

Bởi vì, thứ nhất bé có quyền thống trị thời gian của mình. Thứ hai, nếu như gia đình dì làm nhỏ không thoải mái thì dì cũng có một phần trách nhiệm, dì sẽ kiểm điểm lại bản thân chứ không trách hờn con.

Nếu như gia đình dì làm nhỏ không thoải mái thì dì cũng có một phần trách nhiệm, dì sẽ kiểm điểm lại bản thân chứ không trách hờn con. (Ảnh minh họa: bestie.vn)

Thứ hai: quan lại hệ giữa chúng ta ko phải mẹ và nhỏ gái


Nói như thế này có lẽ có đôi chút không thích hợp với lẽ thường tình, nhưng sau khoản thời gian do dự, dì vẫn cảm thấy yêu cầu nói rõ thì tốt hơn. Mặc dù con gọi dì một tiếng “mẹ”, dì cũng nguyện ý cố gắng đối xử với bé như bé gái, tuy thế chúng ta vẫn phải tôn trọng sự thật. Sự thật đó là: Dì ko phải mẹ của con, con cũng không phải con gái của dì. Dì không xuất hiện con, cũng không nuôi con khôn lớn, chỉ là bạn cho nhỏ một tấm chồng và một chút quà cáp mà thôi.

Nhận thức được thực tế này, dì sẽ sắp đặt vị trí chính xác. Dì sẽ không yêu cầu nhỏ đối với dì thân thiết như với mẹ ruột của mình, càng không mong mỏi chờ dì sẽ được xếp ngang hàng với mẹ bé trong lòng con. Nhỏ đối với mẹ của mình tốt rộng dì, tặng quà đến mẹ mình quý trọng rộng tặng dì, về nhà mẹ đẻ nhiều hơn đến thăm dì, thậm chí đến dù con lạ lẫm gọi dì là mẹ, thì tất cả những điều này đều là thường tình, dì hoàn toàn hiểu được và chấp nhận.

Xem thêm: Boy Châu Âu Khoẻ Của Quy - Rước Họa Sát Thân Vì Nhỡ Khoe Của Quý

Tuy nhiên, dì cũng muốn con có thể lượng thứ, ở trong lòng dì cũng rất khó xem nhỏ như con ruột, cũng không thể đối với nhỏ như với Huy. Nó bệnh dì sẽ đau lòng, nó được thăng chức tăng lương dì còn vui vẻ rộng nó. Cho nên đôi lúc dì sẽ vô tình để lộ sự thiên vị đến nó, khiến con buồn lòng, thật sự xin lỗi con.

Nhưng nếu nhị đứa xảy ra mâu thuẫn, dì sẽ cố gắng công bằng, mang lại dù dì yêu con trai của mình hơn, cũng ko bao giờ dung túng cho cái không nên của nó. Nếu nó làm ra chuyện không đúng trái hay mù quáng, dì sẽ dạy dỗ và phê bình nó. Tất nhiên bé cũng rất quan tiền trọng trong lòng dì, bởi vì bé là người nhà của con trai dì, sau này lại là mẹ của cháu nội dì, điều này sẽ gắn bó chúng ta cả đời.

Nói thẳng ra dì cũng vì chính bản thân mình, vì đến một ngày nào đó lúc dì chỉ có thể nằm một chỗ bên trên giường, thì tiền thuốc men chắc phải nhờ đến bé chi trả. Vì vậy dì rất nguyện ý đối tốt với con, xem con là người thân thiết nhất sau đàn ông mà dì yêu thương thương.


May mắn thế khoảng thời gian này chúng ta tiếp xúc với nhau rất tốt. Vì vậy tới hiện tại, dì ko có chút gì phật ý với con trong mối quan liêu hệ mẹ chồng nàng dâu. Điều này thật sự ko dễ dàng, vì vậy dì rất vui mừng, mà lại cũng không dám lơ là.

Những ngày tháng sau này dì sẽ cẩn thận, duy trì mối quan hệ tốt giữa chúng ta, nếu lỡ có ngày nảy sinh mâu thuẫn dì nhất định sẽ tận lực khắc phục. Dì cũng hy vọng con không xem dì như bà mẹ ck xa cách, nếu như bé đồng ý gọi dì bằng mẹ nhiều hơn, thân thiện cuộc sống của dì nhiều hơn, trò chuyện, chổ chính giữa sự với dì nhiều rộng thì dì sẽ khôn cùng vui vẻ.

Thứ ba: Dì sẽ không gia nhập vào cuộc sống của nhì đứa

Thế hệ của dì, gia đình rất truyền thống, mẹ chồng cũng rất mạnh mẽ, vì vậy dường như dì đều dựa theo lời của mẹ chồng mà làm. Rất nhiều chuyện mang đến đến bây giờ nghĩ lại dì vẫn còn phiền lòng, vì vậy dì tuyệt đối sẽ không khiến bé và Huy phải chịu hoàn cảnh như vậy. Dì sẽ phân biệt rõ ràng “chúng ta” và “hai đứa”. “Chúng ta” là dì và thân phụ của Huy, “hai đứa” chính là nhỏ và chồng con. Cuộc sống của chúng ta sẽ do chúng ta quyết định, cuộc sống của hai đứa là chuyện của hai đứa.

Dì tuyệt đối sẽ không can thiệp vào cách tiêu tiền của nhì đứa. Ăn cơm trắng như thế nào, phân công việc nhà ra sao, nhà ở có sạch sẽ xuất xắc không, cuối tuần ngủ đến mấy giờ, mời bao nhiêu bạn bè đến nhà chơi… những chuyện này đều là việc riêng, dì không muốn can thiệp giỏi nhiều lời. Mà lại dì sẽ mang đến hai đứa ý kiến, ví dụ như ăn thứ gì tốt cho sức khỏe, đừng thức khuya quá, hay đề nghị có kế hoạch mang lại tương lai… Tất nhiên có nghe hay không vẫn do hai đứa quyết định.


Điều cần phải nói rõ chính là dì rất niềm nở đến việc rèn luyện tính độc lập của Huy từ nhỏ. Dì và phụ thân nó tình cảm cũng rất tốt, không đem toàn bộ tình yêu đặt bên trên người nó. Vì vậy quan hệ mẹ con của chúng ta rất lành mạnh, dịu dàng nhau, tuy thế không có ỷ lại. Cũng chính là nói, con không phải gả mang lại một người chỉ biết nghe lời, bám theo mẹ, bé hãy yên tâm.

Tuy nhiên dù sao dì cũng đã nuôi dưỡng nó gần ba mươi năm, cần nó có thói thân quen cùng dì yêu mến lượng và thảo luận. Dì cũng có thói quen cho nó ý kiến, vì vậy thỉnh thoảng con sẽ cảm thấy nó có thói quen thuộc nghe lời dì. Nếu như bé vì chuyện này mà không vui, dì rất lấy làm tiếc, nhưng mong con biết rằng phía trên chỉ là một thói quen mà thôi. Đợi đến khi nó chân chính ý thức được bản thân đã có một gia đình mới, con mới là người thân thiết với nó nhất, nó sẽ tự nhiên trò chuyện với con nhiều hơn.

Mặc dù thói quen rất khó thế đổi, nhưng bởi vì mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng ta, dì sẽ nhắc nhở nó phải cùng con thảo luận, nó có thể tham khảo ý kiến của cha mẹ nó, nhưng bé vẫn là quan tiền trọng nhất.

*

(Ảnh minh họa: giadinh.net)

Thứ tư: Trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng ta


Theo cách nhìn thông thường, sau khoản thời gian mười tám tuổi thì ai ai cũng phải tự chịu trách nhiệm mang đến cuộc đời của mình, thông thường thân phụ mẹ đều sẽ nuôi dưỡng con cái mang lại đến khi chúng có gia đình mới. Như vậy, chúng ta tải nhà sắp xếp ổn thỏa mang đến hai đứa thì trách nhiệm của chúng ta cũng đã hết.

Trên lý luận thì những khó khăn sau khi kết hôn đều phải vày hai đứa tự mình giải quyết. Tuy nhiên, nếu cần đến chúng ta giúp đỡ, đến dù tiền không đủ xài hay không có ai trông con, chúng ta nhất định sẽ giúp một tay. Chỉ hy vọng bé biết, giúp đỡ là vì một phần tình cảm, mà không giúp cũng là chuyện hết sức bình thường. Nếu hai chúng ta có lý do gì đó không thể giúp đỡ, bé cũng đừng trách hờn.

Đồng thời, chúng ta cũng sẽ ko có nhiều yêu cầu với nhì đứa. Thu nhập của chúng ta cũng khá, tiêu xài lại ko nhiều, cho nên vì vậy tiền đủ xài, ko cần nhì đứa phải chu cấp tiền phụng dưỡng. Chúng ta vẫn còn khỏe mạnh, trong vòng mười, nhì mươi năm vẫn còn có khả năng tự chăm sóc bản thân. Vì thế tạm thời cũng ko cần nhị đứa chăm sóc, chúng ta sẽ tận sức không khiến thêm phiền phức cho hai đứa.

Điều duy nhất dì hy vọng chính là chúng ta có thể vui vẻ đi cùng nhau đến già. Rồi sẽ tới một ngày dì và phụ vương của Huy không còn sức lực nữa, vẫn có thể nghe được tiếng nói cười của con cháu mặt giường. Hai chúng ta không có gì bất mãn nhau, ngược lại còn thân thiết với nhau.

Nếu cuối cùng có thể đạt được kết quả như vậy, dì sẽ vô cùng biết ơn con. Có lẽ đã nói quá xa rồi, bây giờ dì vẫn còn đứng ở điểm bắt đầu. Nhỏ đường phía trước vẫn còn rất dài, cô gái thân yêu, chúng ta cùng nhau xuất phát nhé!